![]() |
| Nhà thơ Phan Thành Đạt |
Say
bữa anh lạc giữa chiều chiều
gặp nhau và nói thiệt nhiều với em
từ hôm gặp mình cũng quen
rồi thương nhớ tới mấy phen... quên rồi?
từ hôm em nói "được thôi"
tối về anh ngẫm nghĩ rồi... bỗng say!
chỉ một chút xíu hình hài
mà say đến độ mấy ngày hôm sau
ai hay được chuyện mai sau
thôi giữ được chuyện hồi nao đã mừng
đến hôm em nói "thôi đừng"
tối về anh chuốt anh bừng bừng say
chỉ một chút xíu hình hài
mà cơn say theo lai rai cả đời
bỏ đi biền biệt đã đời
quen sống cô quạnh, quen đời lưu linh
tới chừng mở bóp ra nhìn
vô tình trông thấy kia hình dáng ai?
trông hình này cũng hay hay
ngó hoài lại nhớ cơn say cả đời
bữa về Cao Lãnh chơi vơi
lại về tới chỗ chuốt đời mình say.
Chè xanh
chè xanh mát mắt thanh lòng
chát đầu lưỡi, ngọt lịm trong yết hầu
thiên di hương quyện nông sâu
gói vừa đủ để cho nhau đắm tình
chè nâng chén nhỏ trắng tinh
một làn khói tỏa giữ mình thong dong
trầm tro trong đáy sắc trong
nhấp môi thấy cả ruộng đồng, đồi xanh
chiều nghiêng bóng nắng đầu sân
gió qua kẽ lá tần ngần sắc xanh
rụng trong mắt kẻ dạo quanh
mà dư vị ở lại vành môi ai?
lỡ tràn một chén tình say
bỗng nhiên thấy cả heo may dịu dần...
Tự tình chiều
Chiều nay lặng gió bên sông
Bến nằm nhớ con đò không ghé về
Lá thu khẽ rụng lê thê
Nghe trong lồng ngực tiếng quê vọng buồn
Tôi về nhặt bóng hoàng hôn
Tìm trong ký ức lối mòn năm xưa
Người đi bỏ lại cơn mưa
Bờ môi ướp mộng những trưa hẹn thề
Lòng tôi cũng chút đắng cay
Người tôi thương đã thương ai mất rồi
Đêm nằm lật giấc đơn côi
Thấy trong mơ cũ bóng người rất xa
Trăng soi rụng xuống hiên nhà
Dáng ai quên lại một tà áo xưa
Nghe mùi tóc cũ còn thơ
Mà tay không giữ bao giờ được đâu
Mai này gió lại qua cầu
Tình xưa ai buộc cho sầu thêm sâu
Thôi đành trả hết về sau
Một người đi có gì đâu ngỡ ngàng.
Dư ảnh
Thôi đành trở gót quay đi
Ta về với nắng thiên di vạn đời
Gió nghiêng theo bóng chiều trôi
Chân quen thuở trước buồn rơi nặng lòng
Người xưa ta giữ trong lòng
Gửi vào chiều tím trên sông úa màu
Câu thơ lạc giữa dòng sâu
Tỉnh mê một thoáng bi sầu thong dong
Ta về gom chút mênh mông
Thả trôi năm tháng vào dòng miên man
Chiều nay tím rụng hoa tan
Gió nghiêng lối cũ mây ngàn chia đôi
Trái tim từng sớm bồi hồi
Nay khô như lá cuối trời phôi phai
Chuyến đò khuất bóng sông dài
Ta là lữ khách u hoài bước xa
Đừng mong gì những ngày qua
Tình như sợi khói tan ra cuối chiều
Chân ai khuất nẻo cô liêu
Chỉ còn dư ảnh rong rêu ngậm ngùi.
P.T.Đ
